Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Nguyễn Bảo Sinh - Nhà thơ dân gian

 
 
Người ta biết đến Bảo Sinh là ông chủ của khách sạn chó mèo thì nhiều nhưng không mấy người biết đến Bảo Sinh còn là một nhà thơ dân gian trứ danh. Chính ông cũng thừa nhận:
“Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Mấy ai biết được ông là nhà thơ

Tất cả những bài thơ của Bảo Sinh, ông đều gọi chung là huyền thi. Ông nói để hiểu được thơ ông thì phải hiểu được thế nào “huyền thi”. Ông quan niệm sáng tác thơ bây giờ là phải “Viết những cái gì mà Google không tra được. Vì thời buổi bão hòa thông tin thế này, viết những cái gì có trên Google thì còn ai đọc nữa?”.

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Vì sao và vì sao ?

Vì sao và vì sao ?

Anh có ở lại đây một trăm năm,
Ăn gà tây, uống coca, cũng không thành Mỹ trắng.
Anh có ở lại đây một ngàn năm,
Cắt cỏ dang nắng, cũng không thành Mỹ đen.
Tiếng Anh tiếng U nay chắc anh nói cũng đã quen,
Nhưng đến bao giờ mới phai mùi nước mắm.
Anh có muốn ở lại suốt đời ?
Để mỗi lần đi cày về anh tắm,
Chỉ tắm dưới vòi sen ?
Những người đồng hương anh vừa quen hôm qua,
Ngày mai có thể trở thành kẻ lạ.
Những người thường làm mặt lạ,
Lại có thể bá cổ hôn anh,
Nếu anh lên nhanh, nếu anh trúng số.
Ôi cái xứ sở xô bồ,
Lắm người qua hơn hai mươi năm
Vẫn còn bị hố.
Hàng xóm, láng giềng, nhà nhà lố nhố,
Nhưng chẳng ai thèm biết tên ai.
Xe của ai nấy đi,
Nhà của ai nấy đóng kín mít..
Tết tây tết ta, lễ tạ ơn tạ nghĩa,
Chẳng hề qua lại hỏi thăm nhau.
Thỉnh thoảng gặp nhau trên đường đi,
Cũng đặt bày làm người lịch sự,
Mấp máy nói hai nói ba, chào nhau,
Như chào cái cột cờ di động.
Đường phố, phi trường, núi rừng , ruộng đồng quá rộng,
Mà lòng con người đa phần tôi gặp,
Lại nhỏ bé đến li ti,
Nhỏ bé đến dị kỳ,
Nhỏ bé còn hơn những gì nhỏ nhất !
Thế mà từ quê nhà người người vẫn ao ước qua đây ,
Thế mà từ quê người vẫn chưa có mấy ai thích trở về ...vĩnh viễn !
Vì sao ? Vì sao ?

* Vì ở VN, Việt Cộng CS tàn ác, chẳng có chút tự do, chứ sao nữa !

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Thơ Nguyễn Đắc Kiên


Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2013-03-02

nguyen-dac-kien-305.jpg
Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên
Photo courtesy of NguyenDacKien's facebook


Vì khó khăn và bị bao vây như vậy nên bài viết của Nguyễn Đắc Kiên trở thành một trận sóng thần thông tin khi một nhà báo trẻ, đã vượt lên sợ hãi công khai viết một bài viết phản bác lại tuyên bố của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi ông này đi ngược lại mọi quy chuẩn chính trị cáo buộc nhóm kiến nghị 72 là suy thoái đạo đức, khi họ đòi hỏi phải bỏ Điều 4 Hiến pháp, phải tam quyền phân lập và phi chính trị hóa quân đội.
Bài viết của Nguyễn Đắc Kiên đã phá sản tận cốt lõi lập luận và thói quen áp đặt dư luận của Đảng Cộng sản Việt Nam, đặc biệt là những lãnh đạo chóp bu. Sau bài viết nảy lửa này anh trở lại đời sống âm thầm của một người cầm viết tự do vì đã chính thức bị cho thôi việc tại tờ báo mà anh cộng tác.
Nguyễn Đắc Kiên không những là một nhà báo giỏi, can trường mà anh còn là một nhà thơ tài năng. Góc nhìn của Nguyễn Đắc Kiên trong tập thơ mang tên “Những số không vòng trắng” khiến chúng ta có dịp hiểu thêm về thái độ của anh trước thời cuộc hiện nay. Anh làm thơ không để thưởng thức một cách bình thản, với trà ngon với hương đồng gió nội hay bên khói hương trầm đọc thơ như thói quen của những người muôn năm cũ. Thơ của Kiên xoắn sâu vào lòng người, bẻ gãy sự vô cảm đang ăn mòn từng tế bào xã hội, bắt người đọc phải chọn thái độ mặc dù chỉ là một suy tư, và hơn hết chúng mang đến cho người đọc những thông tin đến trái tim chứ không phải khối óc.
Tập thơ mỏng chưa tới trăm trang với 13 bài thơ được tác giả cho là thơ lẻ và một bài kịch thơ 4 hồi. Những bài thơ được gọi là lẻ ấy có bài như một phán xét nghiêm khắc, có bài như nỗi đắng cay tràn qua mi mắt. Lại có bài vừa đọc lên thấy lâng lâng hạnh phúc nhưng tới cuối bài thì trở thành hụt hẫng, xót xa.

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

37 & 44 năm hội ngộ



Hội trùng dương
(Riêng tặng KKL)

Ba bảy năm mới gặp nhau
Con đường lưu lạc mái đầu điểm sương
Mây trời hội ngộ trùng dương
Nhìn nhau ôn lại nẻo đường xa xưa
Bay trong lửa đạn như mưa
Mình còn sống sót như vừa mộng du
Rượu ngon chén tạc chén thù
Bao nhiêu mới đủ cho vừa tình thân

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2011

Những Bài Thơ "Một Nửa"



Một Nửa
Ct.Ly

Sống trên đời mới chỉ là một nửa
Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai
Dẫu biết rằng 1 +1 = 2
Nhưng cũng có 2 : 2 =1

Một người buông tay...
Môt người ngã
Môt người cất bước...
Môt người mong
Môt người ra đi...
Môt người khóc
Môt người quay lưng...
Môt người buồn
Môt người đang quên...
Môt người nhớ
Môt người hạnh phúc...
Môt người đau
Môt người ngồi đau lòng nhung nhớ

Môt người ngồi đó tựa vai ai

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng .

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm .

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Hãy mở lòng và xích lại gần nhau

Một Nửa

Tác giả: Nguyên Phong

Ngủng ngoẳng rơi
mệt mỏi buổi chiều dài
Em có tiếc
thuở mất còn
nửa chiếc thuyền trôi
Dạ lăng quăng
cuốn
bồi hồi
Nửa trôi ra biển
Nửa
ngồi vùi đây.


Một Nửa

Tác giả:Hòang Anh Tuấn

Tôi nói: màu sơn của móng tay,
Tôi nói: màu xanh của áo bay,
Tôi nói: tôi còn chưa bán hết,
Một phần thơ dại tuổi hai mươi
Tôi nói: mắt em còn nũng nịu,
Tôi nói: mắt em còn của tôi,
Tôi nói: -Thở dài không nói nữa
E mình đồng lõa với xa xôi
E có tiếng đàn vỡ làm hai,
E mỗi câu thơ có then gài,
E thấy linh hồn mình mắc cạn
E mình đâm ghét tuổi hai mươi

Một Nửa

Tác giả: Thảo Phương

Buổi chiều
nghiêng
khập khiễng
Nắng đổ
về
một bên
Mưa đổ
về
một bên
Hàng cây
cụt
một bên...
Không gian
đâu một nửa?
Bài ca
không có đầu
Đứng quay hoài
một chỗ
Bầu trời
không có màu
Mây buồn
không trôi nữa...!

Sao níu được buổi chiều
Theo anh đi -
Một nửa...?


Một Nửa

Tác giả: Nguyễn Thanh Khiết

ly rượu khô trên thềm nhà rêu mốc
một cây đàn dây đứt bỏ bên hiên
đêm khuya chăng mà mình ta đơn độc
rượu hết, người đi, phố vắng, buồn phiền
chẳng biết mai nầy ta dậy được chăng
để lắng nghe một nửa đã yên nằm
chỉ còn một nửa phận người im vắng
cúi xuống nửa đời lỡ bỏ mất tăm.


Một Nửa

Tác giả: Thanh Tùng

Sao nguời chẳng nói trọn lời?
Ðể cho tôi phải nửa đời vẩn vơ
Tôi là một kẻ dại khờ
Ði tìm nguời của giấc mơ bao ngày.

Vầng trăng xưa đã hao gầy
Lời nguời dã hóa gió mây về trời
Tôi như đất đợi mưa rơi
Như cây khô đợi búp chồi tái sinh

Bỗng nghe gà gáy sang canh
Giật mình chạm giọt bình minh cuối trời
Chạm vào tiếng gió lả lơi
Lá xào xạc rụng rối bời vuờn hoang...

Bấy lâu ôm giấc mộng vàng
Kể từ cái buổi dở dang lời nguời
Nửa đời tìm kiếm nửa lời
Nguời khôn lấp lửng, còn tôi dại khờ.

...............

Bây giờ đã hết mộng mơ
Ngậm ngùi tiếc thuở vẩn vơ đi tìm...


Một Nửa

Tác giả: Thế Nhân

Giờ mới biết tim mình còn một nửa
Chưa tạ tàn bởi những vết thương xưa
Em có đến để anh yêu lần nữa
Tình anh ơi tim một nửa có vừa?

Giờ mới hiểu sao mà xao xuyến vậy
Trái tim yêu một nửa cứ gọi mời
Đã qua rồi cái thuở "Làm sao ấy ... "
Mà sao còn da diết quá tình ơi ...

Thôi thì cũng xin được yêu một nửa
Nửa yêu anh còn một nửa để dành
Lỡ mai mốt tình nhạt rồi hương lửa
Em cũng còn có cớ để xa anh...


Tình Một Nửa

Tác giả: Linh Lan

Bỗng một ngày, em chợt biết nhớ anh
Con nắng lụa trên hàng hoa cúc nhái
Tô vàng tươi áo mùa thu trở lại
Cũng vàng hơn ngọn cỏ nhớ trong em!

Bỗng một ngày, nỗi nhớ chợt dài thêm
Khi một nửa tình yêu đang lẩn trốn
Chạy vòng quanh trong trái tim khốn đốn
Có ai yêu tình một nửa bao giờ?

Mùa thu về thắp lửa cháy câu thơ
Ngọn cỏ nhớ chợt mềm trong hạnh phúc
Một nửa yêu dẫu là hư hay thực
Cũng đủ hồng cuộc sống phải không anh?

Một nửa yêu tìm một nửa chạy quanh!
Bước mùa qua dẫm trên ngàn cánh lá
Tình một nửa nên tình còn xa quá
Có ai yêu tình một nửa bao giờ!


Một Nửa ...!!

Tác giả: Miên Du

Nửa vầng trăng khuyết, nửa đời đau
Nửa cõi nhân gian, nửa cõi sầu
Nửa mảnh tình hờ đem chắp nối
Nửa còn khắc khoải vết thương đau

Nửa nụ cười vui trong nước mắt
Nửa bàn tay nắm bỗng buông lơi
Nửa môi khô héo trong chờ đợi
Nửa giọt buồn đau gói kín đời ..

Nửa trái tim hờn đập nhịp mau
Nửa câu âu yếm .. vội quên nhau
Nửa đời ân ái chưa tròn kiếp
Nửa khóa đời nhau .. bỗng vỡ đau !

Một nửa nhớ thương đem gởi lại
Nửa đi biền biệt biết tìm đâu ?
Nửa đời mòn mỏi tình oan trái
Nửa héo đem chôn dưới huyệt sâu ..


Một Nửa Trăng

Tác giả: Tường Vi

Trăng đêm nay mỏng mảnh
Chỉ có nửa vầng thôi
Nửa vầng là ảo ảnh
Nên lơ lửng chừng trời

Tôi nhìn qua khung cửa
Bỗng thấy vầng trăng soi
Linh hồn tôi một nửa
Bỏ đi tìm .... trăng ơi !

Tôi tìm tình huyền hoặc
Dạt dào trong tim côi
Sông Ngân xa vằng vặc
Hóa thành ngàn sao rơi

Tôi tìm lời yêu dấu
Hát bên trời yên vui
Như ngày xưa thơ ấu
Mẹ lưng tròn bên nôi

Tôi tìm con diều biếc
Trong chiều vàng rong chơi
Lòng căng dây mải miết
Trăng cười hồng đôi môi ...

Tìm hoài vầng trăng nửa
Hay tìm cho riêng tôi
Tình yêu, thêm lần nữa
Dẫu biết là chia phôi ...


Một Nửa Đi Tìm

Tác giả: Nguyễn Thái Sơn

Thị chín mọng chĩu cành
phấp phỏng chờ bị cói
năm tháng lòng thầm hỏi
tìm đâu tìm nơi đâu

ngày nào tóc cỏ mật
giờ cỗi cằn rễ cau
lên rừng rồi xuống biển
biết bao giờ gặp nhau ?

đã mấy ai tìm được "nửa kia" đích thực
thiên địa nhào nặn cho mình
lửa vật vã ruột đá triệu năm đợi rừng khô đồng hạn
mạ già đợi cấy, đậu mộng chờ gieo
chưa gặp cánh buồm căng
gió lang thang cuốn khói giạt bèo
thiếu bàn tay tài hoa
tượng La hán ngủ vùi trong gỗ mít

Người sẵn gạo nếp than không lựa được men nồng
kẻ có cán gỗ lim lang thang tìm ngọn giáo
rối chỉ gãy kim vải chưa thành áo
ngòi bút tìm bình mực mũi tên thiếu dây cung
tìm nhau đợi nhau vô tận vô cùng
nửa câu thơ đầu trời đợi nửa câu cuối đất
đàn nguyệt chùng dây, sênh tiền lỡ nhịp...

thôi thì
người cứ là trầm hương ẩn chốn rừng sâu
cứ là kim chìm đáy biển
là mạch nước ngầm trong sa mạc
lửa điện tàng hình chớp loé giữa cơn dông

đành lạc nhau giữa trời đất mông lung
người là hồ bán nguyệt suốt đời
ta suốt đời làm vầng trăng khuyết …


Một Nửa Mùa Thu

Tác giả: Cát Nhu

Chỉ còn một nửa thu thôi
Xa anh nửa nụ mắt môi dại khờ
Trong em một nửa bơ vơ
Trong anh nửa mảnh hững hờ - cũng xong!

Nửa mùa thu ... nắng vẫn trong
Em về "một nửa" vẫn mong một người
Phải đâu cau sáu bổ mười
Thương nhau không hết ... sao người vẫn xa?

Nửa mùa thu nữa cũng qua
Trong ta ... một nửa ... còn là của nhau (?)
Ngày mai aó trắng qua cầu
Biết ai có nhớ mưa ngâu nửa mùa...


Gọi Tên Một Nửa

Tác giả: Ngô Minh Hằng

Mình ơi, mình ở nơi đâu
Để ta tìm bạc mái đầu chưa ra ?
Mình là nửa trái tim ta
Nửa nguồn hạnh phúc, nửa nhà yên vui
Nửa yêu thương, nửa ngọt bùi
Vắng xa nửa ấy, cõi đời buồn tênh!
Nên ta mê mải tìm mình
Đầu song, ngọn suối, bình minh, chiều tà
Tìm từ đêm lạnh mưa sa
Đến ngày nắng cháy không là vẫn không!
Từ thu xanh đến hạ hồng
Đông qua, Xuân lại vẫn không thấy mình!
Tóc mây dường nhạt màu xanh
Má hồng như đã vô tình phôi pha...
Màu môi xưa cũng nhạt nhòa
Nổi chìm mấy độ phong ba mấy mùa
Chỉ còn đôi mắt ngày xưa
Trong đôi mắt ấy nắng mưa đã nhiều
Đắng cay mất mát trăm chiều
Nhưng còn nguyên vẹn tình yêu cho mình!
Mình đâu ? cuối bãi đầu ghềnh
Non cao biển thẳm chênh vênh dốc đèo ?
Nghe chăng nửa trái tim yêu
Gọi tên một nửa đã nhiều rồi không ?
Đời cay nhưng thiếu vị nồng
Nửa tim này thiếu tim hồng nửa kia!
Nửa đời trước đã cách chia
Nửa đời còn lại ta về cùng nhau
Xa xôi dù mấy nhịp cầu
Cũng xin nối lại tình Ngâu cho gần
Trăm năm có mấy ngày Xuân
Đời người xin hỏi mấy lần được vui ?
Nửa tim này vẫn ngậm ngùi
Chờ mình hoàn tất môi cười nửa kia!


Một Nửa Anh Tìm

Tác giả: Nguyễn Thị Tê Hát

Nếu ngày ấy, em đừng vờ im lặng
Thì giờ này có lẽ đã đẹp đôi
Thì giờ này hai đứa chẳng hai nơi
Cho tiếc nuối anh đi tìm một nửa

Nếu ngày ấy, giả dụ đừng mắc cỡ
Quay sang anh cứ nở một nụ cười
Thì giờ này hạnh phúc một kiếp người
Anh đã chẳng đi tìm hoài một nửa

Nếu ngày ấy, cả hai đừng lần lựa
Cứ yêu nhau cho đẹp thuở ban đầu
Thì giờ này tình chắc vẫn bền lâu
Anh với em biết đâu là chồng vợ

Nếu giả dụ, hai mình nên duyên nợ
Thì giờ này hạnh phúc có bền không
Hay là tình bất biến ở trong lòng
Cho anh lại đi tìm hoài một nửa

Bởi không duyên nên tình giờ nghiêng ngửa
Không giao bôi nên đâu nghĩa vợ chồng
Vì tình đầu nên chẳng vẹn ước mong
Nên anh mãi đi tìm hoài một nửa

Một Nửa Tình Yêu

Tác giả: Lưu Vĩnh Hạ

Thơ cho em,tôi viết chỉ một nửa
Chỉ nửa lời nửa nghĩa mà thôi
Đừng thiết tha áng mắt quá người ơi
Tôi sợ lắm giấc mơ nhiều huyễn hoặc

Mảnh trăng khuya một nỗi buồn man mác
Ôm mộng lòng,trăn trở nửa bài thơ
Tôi biết mình rồi cũng sẽ lẻ loi
Nên nào dám ước mơ niềm hy vọng

Trong lòng em,tôi chỉ là chiếc bóng
Của một người thuở ấy của em yêu
Nghĩa gì đâu,một chút nắng ban chiều
Bên thềm vắng giữa hoàng hôn buông xuống

Nửa bài thơ trải lòng theo gió cuốn
Mùa thu nào mà chẳng lá vàng rơi
Tôi với em muôn thuở là mộng thôi
Nên mơ ước cũng chỉ là phân nửa


Chia Anh Một Nửa

Tác giả: Nguyễn Freddie

Chia cho anh một nửa buồn đi
Đừng để nghĩ suy chìm sâu đêm vào mắt.
Tình yêu đấy! Tình yêu có thật.
Cũng giống như giông bão
Và bình yên cùng thắp trên đời.

Chia cho anh một nửa buồn thôi
Nửa kia em gấp lá thư con thuyền nhỏ.
Nước mắt làm mưa thôi rớt xuống từ trời
Cuốn trôi đi, ơi thuyền giấy trôi đi!
Dòng sông này cho em soi lầm lỡ...

Chia cho anh một nửa buồn chưa
Sao đêm vẫn vật vờ cơn mơ cũ?
Phố giận hờn nên suốt đời không ngủ
Để những sớm mai thu trút lá rơi đầy
Thu khóc héo ngàn cây.

Chia cho anh một nửa ngày mai
Nửa còn lại một em còn ở lại.


Một Nửa Đời Ta Mãi Nhớ Nhau

Tác giả: Lãng Quên

Tôi mãi lang thang suốt buổi chiều
Gió xuân mang mác cảnh đìu hiu
Cánh hoa cô lẻ nương theo gió
Trong bóng chiều đi nắng nhạt màu

Tôi biết đời em lắm khổ đau
Bao năm thương nhớ bạc mái đầu
Rồi từng xuân đến từng xuân đến
Áo cưới ai vui để em sầu

Rồi một chiều xuân ta gặp nhau
Dưới cội mơ già nhìn thật lâu
Đôi tim thổn thức cùng chung nhịp
Một nửa đời ta mãi nhớ nhau


Một Nửa Ngày Vẫn Gọi Nửa Kia Ơi!

Tác giả: Ngô Tịnh Yên

Chỉ giận hờn thôi đã hết mười năm...
rồi hiểu lầm, mất thêm mươi năm nữa!
nếu khi xưa đừng vội vàng khép cửa
đã chẳng xa nhau đến tận bây giờ

Treo tấm gương lên phủi lớp bụi mờ
vẫn thấy chúng ta dại khờ năm cũ
cái bận chia tay bằng lòng lầm lỡ
đổi tình yêu cho hạnh phúc đời nhau

Để hôm nay khi sắp sửa bạc đầu
mới hiểu được nửa đời ta đánh mất
kể từ lúc góp trái tim chân thật
vào bão giông tan nát buổi xa người

Một nửa này vẫn gọi nửa kia ơi!
chẳng mất nhau làm sao yêu nhau thế!
sao hiểu được trong long lanh giọt lệ
hai nửa nhìn ra chẳng thể lại chia lìa.


Những giọt lệ
Hàn Mặc Tử

Trời hỡi bao giờ tôi chết đi
Bao giờ tôi hết được yêu vì
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tơ si

Họ đã đi rồi, khôn níu lại
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa
Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ


Tôi vẫn còn đây hay ở đâu
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu
Sao bông phượng nở trong màu huyết
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?


Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Nguyễn Tất Nhiên



Ông tên thật là Nguyễn Hoàng Hải, sinh ngày 30-5-1952 tại xã Bình Trước, quận Đức Tu, tỉnh Biên Hòa. Sau 5-1975 sống tại Hoa Kỳ. Mất ngày 3-8-1992 tại California. Lúc còn trẻ ông còn có biệt danh là Hải Khùng.

Theo lời nhà thơ Thái Thụy Vy (người cùng quê với ông) "hồi chưa nổi tiếng, trời nắng chang chang mà anh ưa mặc cái manteau mua ở khu Dân sinh, mồ hôi nhễ nhại, ưa đạp xe đạp đi cua cô em Bắc Kỳ nho nhỏ tên Duyên; anh nhỏ hơn tôi đúng một con giáp, tuổi Thìn; anh thường làm thơ in ronéo đi phát không cho nữ sinh, họ đều quăng vào thùng rác, đến lúc Vĩnh Phúc và Nguyễn Xuân Hoàng dạy trường Ngô Quyền gửi đăng ở tạp chí Sáng Tạo của Mai Thảo, được Phạm Duy và Nguyễn Đức Quang phổ các bản "Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá", "Trúc đào", "Vì tôi là linh mục"," Em hiền như ma soeur", "Kià cô em Bắc kỳ nho nhỏ","Hai năm tình lận đận" thì nữ sinh ùn ùn kiếm mua thơ anh; Nguyễn Tất Nhiên sau lấy Minh Thủy, xóm Cây Me, chú út tôi là Kiến trúc sư Đỗ Hữu Nam lấy chị thứ ba là Minh Vân ....
... Lúc Nguyễn Tất Nhiên quyên sinh trước cửa chùa Việt Nam, California, anh chưa được trông thấy tác phẩm "Minh Khúc" của anh ra đời. Quyễn thơ nầy đang bị tranh chấp giữa Minh Thủy và gia đình Nguyễn Ngọc (cha của Nguyễn Tất Nhiên) chưa ngã ngũ"





Về Trên Nạng Gỗ

Từ anh cất bước chinh nhân
Nàng làm thiếu phụ thương con xót chồng
Một mùa đông ... chín muà đông
Biên khu cách trở hơn ... đồng giấy xanh
Chín năm làm vợ nhà binh
Đồng lương vợ lính bốn con vẫn cười
Trời làm cho đám mưa rơi
Chín năm ai khiến nụ đời vừa tan ?
Quê hương sầu nát điêu tàn
Hậu phương tiếng hát buồn chan tháng ngày
Giã từ mái tóc thảo ngay
Giã từ vợ lính tháng ngày xanh xao
Nàng làm má rượu gái đào
Phấn son khách cũng cúi đầu nâng niu
Đời trên bạc lắm tiền nhiều
Nhớ đêm đô thị hơn chiều tắm con
Nghe vui kỷ niệm hao mòn
Đương xuân ai để héo hon tuổi đời
Giã từ tình nghĩa anh ơi
Phấn son em đã chọn đời cho thu


Ngày kia lính chiến trở về
Với nghìn tâm sự cuối nghề đao binh
Về trên nạng gỗ mà nhìn
Chín năm chinh chiến thương mình làm cha
Chín năm chống nạng về nhà
Bốn con trên một tay bà run run
Hỏi nàng, mẹ bảo: theo chồng
Hỏi nàng, con nói: theo ông mất rồi


Hãy cười đi chiến binh ơi
Sá chi dâu biển dưới trời hợp tan
Bao nhiêu đau khổ trần gian
Gởi chàng cho trọn cưu mang kiếp người
Hãy cười đi chiến binh ơI
Trở về nay đã mắt người phế nhân
Đạn thù cắt mất một chân
Vợ tôi nay chọn ngoại nhân làm chồng


Về trên nạng gỗ mà trông
Lô nhô lãnh đạo cong lưng bôn đào
Huân Chương Bảo Quốc đây sao ?
Hôm nay là tội giết bao ... "anh hùng"


Về trên nạng gỗ mà trông
Chín năm chinh chiến đeo tròng ngụy quân
Con thơ nhục nhã đến trường
Ê a phỉ báng máu xương cha mình
Cha "lính ngụy" - con tự nhiên
Thành phần không được ngóc lên làm người
Học vừa đủ biết đọc thôi
Đủ làm gia súc hiểu lời Đảng sai


Hãy cười đi phế binh ơi
Một tay cũng rán mà ... moi củ mì


Từ đây dỗ đói thường khi
Ru con tôi hát não nề ca dao


Nguyễn Tất Nhiên

63 Bài Thơ
Tên Bài Thơ Đã Xem Sao Điểm
1978 ở Việt Nam8286
Bài Hạnh Ngộ6446
Bài Tạ Lỗi Cùng Người7804
Bài Thấm Mệt Đầu Tiên6409
Bởi Yêu Em Sầu Khổ Dịu Dàng74785
Chiều Mệnh Danh Tổ Quốc5663
Cho Đáng Đời Ai8059
Chở Em Đi Học Trường Đêm6534
Cho nhỏ ngày thi6546
Chuông Mơ7069
Chuyến Đò Cửu Long2117
Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ3760
Cứ Ngỡ Như Là Mới Nhớ Thôi3362
Cuối Tháng Tám2331
Ðám đông2348
Đôi Mắt Nào Linh Hiển2305
Động Đất1957
Ðông khúc2406
Dung Khúc2373
Duyên tình con gái Bắc6595
1 2 3 4

http://vnthuquan.net